Vũ Cát Tường: “Âm nhạc không còn là thứ nóng bỏng mà tôi lao theo và mong muốn chiếm hữu”

Tôi gặp Vũ Cát Tường trong một buổi chiều bận rộn. Cô ngồi một góc phòng thu chờ set-up, tay lướt nhanh điện thoại và miệng liên tục xuýt xoa khi nhìn thấy fan hâm mộ vẫn không ngừng nỗ lực đưa sản phẩm mới của mình “lên top”. Ở những phút đầu tiếp xúc, phong thái chuyên nghiệp của Vũ Cát Tường có thể khiến người đối diện có đôi chút e dè. Nhưng rồi rất nhanh thôi, chính cô là người phá vỡ “bức tường vô hình” bằng sự cởi mở, tự nhiên, không hề ngần ngại trước những câu hỏi dù khó hay dễ. Đúng như lời nữ ca sĩ khẳng định trong buổi phỏng vấn: “Kể cả những suy nghĩ của mình, tôi cũng chưa bao giờ giấu giếm…

2019 là một năm đáng nhớ của Vũ Cát Tường. Cô phát hành một album và giới thiệu đến khán giả hai concert hoành tráng. Vũ Cát Tường cũng lần đầu tiên có cơ hội làm việc ở phòng thu United Recording – nơi thực hiện bản piano Thriller huyền thoại của “ông hoàng nhạc Pop” Michael Jackson hay ca khúc nổi tiếng Boulevard of broken dreams của Green Day, album của Brian Wilson,…

Vũ Cát Tường từng chia sẻ bài hát Có Người được sáng tác vài năm trước, nhưng do chị chưa tạo được “nút thắt” trong bài hát nên chưa thể ra mắt. Vậy là những ca khúc trước giờ của chị đều tồn tại một “nút thắt” vô hình?

Nút thắt trong mỗi bài hát của tôi là độ sâu của tầng nghĩa. Về mặt cấu trúc âm nhạc, nhạc sĩ khi đã quen viết thì để tạo nên những đoạn catchy là một kỹ thuật. Tôi cho rằng điều quan trọng nhất là về mặt tâm hồn, là tầng nghĩa được gửi gắm trong phần lời. Tôi luôn muốn âm nhạc của mình dù ở nhiều năm sau, khán giả nghe vẫn tìm thấy được sự liên kết và vẫn trân quý. Cho nên mỗi ca khúc của tôi đều có độ chín. Tôi không bao giờ “ép” âm nhạc ra bằng được lúc đó, mà tôi sẽ dành cho nó thời gian. Có thể là tôi phải đi nhiều giai đoạn cuộc sống nữa, khi đó tôi mới có thể viết ra được những ca từ nghĩ là đơn giản, nhưng đôi khi những người yêu nhiều mới hiểu được những điều đơn giản đó xuất phát từ đâu.

Làm thế nào để Tường diễn xuất ra được những cảnh quay vô cùng tình cảm với bạn diễn nữ? Được biết hai người vốn chưa hề quen biết nhau.

Tôi nghĩ anh Quang Đăng đóng vai trò lớn trong việc này (cười). Bởi vì anh Đăng vô cùng chi tiết trong tất cả những đoạn diễn của tôi và bạn diễn Thu Trang. Có những động tác anh Đăng đòi hỏi tôi nắm tay thôi chưa đủ, mà phải nắm và xoa nữa. Hoặc như trong lúc tập, anh Đăng bảo tôi nhìn vào mắt bạn nữ, tôi cũng nhìn nhưng chỉ nhìn một tích tắc lại nhìn đi chỗ khác. Anh Đăng phát hiện ra ngay là nhắc nhở tôi: “Em phải nhìn thẳng vào mắt đối phương giống như muốn nói một điều gì đó, chứ không phải em nhìn để trả nợ cho anh!” (cười).

Tôi cũng phải gửi lời cảm ơn đến Thu Trang vì em ấy đã không hề ngại ngần gì và đã là một bạn diễn dẫn dắt tôi rất nhiều! Em ấy cho tôi cảm giác như mình là một người đàn ông thật sự. Sự cởi mở của em ấy giúp tôi bớt ngại và từ từ nhập vai.

Chị nghĩ sao khi thị trường nhạc Việt ngày càng xuất hiện  nhiều MV lồng ghép yếu tố LGBT như hiện nay?

Tôi nghĩ người ta thích thì người ta làm thôi! Khi đọc kịch bản, tôi cũng không nghĩ gì nhiều mà chỉ cảm thấy “okie” với kịch bản đó. Thật ra chuyện nữ tính và nam tính là một phần của tôi. Tôi không cố gồng để làm một người khác. Nếu như bắt tôi làm một người khác tôi sẽ hơi đắn đo. Nhưng với kịch bản đó, mọi thứ đều rất gần với tôi: một chút lãng tử, một chút buồn buồn trong nhân vật nam. Thật ra nữ thì trong MV Come Back Home tôi cũng đã làm rồi. Nhưng hình tượng của một người nam đĩnh đạc và dẫn dắt bạn nữ với vai trò vũ công thì tôi nghĩ đó là một thử thách với mình. Vậy thôi chứ tôi không nghĩ mình làm MV này để theo bạn theo bè hay theo trend gì cả!

Vũ Cát Tường thể hiện bản thân ở nhiều dòng nhạc và gặt hái được thành công nhất định, nhưng có vẻ như người hâm mộ vẫn luôn chờ đợi chị quay về với pop ballad. Một bên là sự ngóng đợi và kỳ vọng của khán giả, còn một bên là phương hướng bản thân muốn đi, hoặc làm mới mình, chị sẽ lựa chọn như thế nào?

Thật ra đây luôn là một câu hỏi đau đầu với tôi. Nếu MV của tôi được lên top trending thì đáng mừng chứ! Có thể nói nó đã được thị hiếu đón nhận. Trong âm nhạc của tôi có nhiều ngóc ngách khác nhau, nhiều thể loại khác nhau. Điều đó không phải bởi vì tôi loay hoay, mà là vì bản thân tôi có rất nhiều điều muốn nói thông qua sáng tạo. Tôi cũng cảm ơn khán giả vì đã luôn yêu một Vũ Cát Tường của ballad, luôn mong chờ Vũ Cát Tường của ballad quay trở lại. Tôi sẽ tiếp tục sáng tạo ở thể loại này để hồi đáp những người yêu ballad của tôi, cũng như có những sáng tạo riêng cho bản thân mình và phục vụ những thị trường khác mà tôi đang thử nghiệm.

Trong suy nghĩ của Vũ Cát Tường, một MV ca nhạc đúng nghĩa là một MV như thế nào?

Làm gì có một MV gọi là “đúng nghĩa”. Tôi không hiểu từ “đúng nghĩa” ở đây là theo thước đo nào. Tôi cho rằng một sản phẩm, quan trọng là bạn có cảm thấy bạn muốn làm hay không, có muốn cam kết với điều đó hay không thôi! “Đúng nghĩa” với ai và “đúng nghĩa” với cộng đồng nào. Thật ra trước khi làm MV Có Người tôi cũng rất phân vân. Tôi nói với ê kíp của mình là thôi, cho tôi làm album với concert thôi đừng bắt tôi làm MV. Tuy nhiên sau thời gian công ty thuyết phục, chúng tôi chọn qua nhiều bài và quyết định chọn Có Người. Khi đạo diễn Nhu Đặng gửi kịch bản MV này cho tôi, tôi đọc thôi mà suýt rớt nước mắt. Lúc đó, tôi mới có hứng làm MV. Cho nên không quan trọng là “đúng nghĩa” hay phải làm không nên làm. Quan trọng là đúng người, đúng thời điểm và đúng kịch bản.

Chị nghĩ sao khi hiện nay, một số khán giả cho rằng MV đang dần mất đi cái chất cốt lõi, là âm nhạc, mà người nghệ sĩ lại tập trung vào phần câu chuyện hình ảnh. Có đôi khi người ta chỉ chăm chăm xem hình ảnh mà không để ý ca sĩ hát gì?

Từ khía cạnh một người sáng tác và hát, với tôi yếu tố âm nhạc luôn luôn là cốt lõi, và tất cả hình ảnh giữ vai trò bổ trợ cho ý nghĩa bài hát. Không thể phủ nhận visual (hình ảnh) ở Việt Nam đang rất phát triển và trở thành một phần không thể thiếu. Trong tour diễn năm ngoái, tôi đã có dịp đi đến một số nước lân cận và có thể tự hào nói rằng: Mặt hình ảnh, cốt truyện của chúng ta rất phát triển. Chúng ta không thiếu những ý tưởng về hình ảnh. Nhưng cuối cùng, nếu là một ca sĩ, bạn phải tự hỏi lại là Bạn muốn người ta nhớ tới bạn vì điều gì? Bạn thực sự muốn gì? Nếu bạn muốn gây ra một sự chú ý rất lớn thì tôi nghĩ visual cũng là một cách. Nhưng cái tôi muốn không phải như vậy. Tôi muốn sau tất cả, thậm chí nhiều năm sau, khán giả vẫn nhớ đến âm nhạc của tôi. Vì thế nên tôi chọn cách đi khác. Tôi không nói cái nào sai cái nào đúng, mà muốn đề cập đến mục đích của người nghệ sĩ. Tôi muốn người ta nhớ đến âm nhạc của Vũ Cát Tường, chứ không phải một kịch bản, một thước phim của một đạo diễn nào đó áp lên mình.

Thời gian qua làng nhạc Việt đã xảy ra rất nhiều lùm xùm liên quan đến việc cover nhạc, cá nhân Vũ Cát Tường, với cương vị là một nhạc sĩ/ ca sĩ có sở hữu hoàn toàn 100% sản phẩm sáng tạo đó, chị có thoải mái chấp nhận ngỏ ý xin cover từ đồng nghiệp?

Thật ra rất nhiều người hỏi tôi có lấy tiền bản quyền của những người đồng nghiệp hát hay không? Thật ra tôi rất dễ ở chuyện này. Bài tôi sáng tác ra cũng không bán cho ai, tôi thích ai thì tôi tặng người đó thôi. Nên họ hát thì họ vui, tôi cũng vui. Miễn họ xin phép tôi là được.

Trong quá trình chuẩn bị cho MV “Có người”, chị đã nhờ đến Khả Như cho lời khuyên về diễn xuất. Khả Như chia sẻ: “Đây không phải là một câu chuyện khiến người ta chảy nước mắt mà là nó là một câu chuyện buồn, ức và nghẹn. Nó sẽ khiến người ta thở dồn mà không chảy nước mắt được bởi thường những lúc tuyệt vọng nhất, người ta không khóc được”. Vậy đã bao giờ trong cuộc đời mình, chị trải qua cảm giác đó chưa?

Tôi thật sự rất tâm đắc khi chị Như nghe bài Có Người lần đầu tiên mà đã phát biểu được một câu như vậy. Có những nỗi đau mà bạn không thể giải thích được, không dùng ngôn từ nào để diễn tả được thì mới thực sự làm người ta âm ỉ.

Trong những sáng tác của tôi 5, 6 năm trở lại đây, mỗi bài hát đều có một dấu chấm hỏi từ đầu. Tôi luôn chọn cách giải quyết và nhìn nhận nó một cách rất biết ơn và nhẹ nhàng, dù đó là nỗi đau hay niềm vui. Tôi nghĩ tuyệt vọng thì ai cũng đi qua rồi. Với tôi, từ giai đoạn 23 đến 25 tuổi là quãng thời gian tôi lạc lối. Tôi không biết phải làm gì và phải đi trên con đường này như thế nào. Cho đến bây giờ thì con đường tôi đi mới có kết quả. Nhưng đó là con đường mà bạn sẽ không thấy kết quả liền. Kết quả ấy xuất phát từ quá trình nỗ lực, bền chí. Cho nên những khi chưa thấy kết quả, tôi cũng nghi vấn chứ! Tôi không biết mình có đi đúng hay không mà tại sao vẫn chưa thấy gì. Hiện tại tôi vững vàng hơn thôi chứ không thể nói trước tương lai có rơi vào trường hợp đó nữa hay không. Nhưng chí ít tới thời điểm này, tôi biết mình có những gì và con đường tôi muốn đi là gì?

Được biết chị đã thành lập một công ty giải trí của riêng mình vào năm ngoái, đó là The Little Prince Entertainment. Tại sao chị lại chọn Hoàng tử bé làm tên của công ty?

Thật ra 5, 6 năm trước, một phóng viên đã đặt tiêu đề cho bài phỏng vấn đầu tiên của tôi là “Hoàng tử bé tự xây dựng ước mơ đời mình”. Tôi rất ấn tượng với bài viết đó và càng ngày, tôi càng thấy mình giống nhân vật hoàng tử bé. Tôi cứ bay nhảy trong “tiểu tinh cầu” của mình, làm âm nhạc của mình và vui vầy với khán giả của mình. Tôi không nhất thiết phải vào một đường đua nào đó để chứng tỏ sức mạnh. Tôi có một thế giới, một vũ trụ của riêng mình và mời mọi người vào chơi. Mọi người thấy gắn kết thì ở lại và cùng đi với tôi. Càng ngày, tôi càng thấy thoải mái hơn. Tôi không đặt mình trước thước đo của người khác nữa.

Thường đặt tên công ty, mọi người hay chọn tên của mình rồi gắn chữ Entertainment vào. Nhưng công ty của mình, tôi muốn nó đại diện cho sự sáng tạo và sáng tạo một cách vô tư. Và hoàng tử bé là đại diện đúng nhất cho con người tôi và công ty của tôi.

Hoàng tử bé khá cô đơn, còn Vũ Cát Tường thì sao?

Tôi có âm nhạc của mình đó thôi! Từ đầu tôi đã chọn âm nhạc. Nhưng cũng đã có thời gian tôi loay hoay, rằng âm nhạc có phải là tình yêu của mình hay không. Qua bao nhiêu năm tháng đến thời điểm này, tôi có thể khẳng định một điều: Âm nhạc không còn là đam mê nữa mà đã trở thành tình yêu rồi! Nó không còn là thứ gì đó nóng bỏng mà tôi lao theo và mong muốn chiếm hữu lấy. Âm nhạc là tình yêu, là tất cả, là thứ mà tôi luôn nâng niu và trân trọng.

Cảm ơn chị đã tham gia buổi phỏng vấn!

Nội dung: Mer
Thiết kế: Shin
Quay dựng: Phong Trương

Mọi ý kiến đóng góp về bài viết xin gửi về địa chỉ: news@xone.fm
Và đừng quên lắng nghe các chương trình thú vị của Xone Radio trên App.

Leave a Comment